Hợp tác quảng cáo

Bắt quả tang chồng ngoại tình, làm sao để thứ tha?

Vợ: Anh có thể làm tất cả mọi thứ ghê tởm sau lưng em? Sao anh không làm thế, mà lại để cho em thấy cảnh đau lòng. Phải chăng anh ghét bỏ em nên muốn em chứng kiến tận mắt?

Anh có biết cái đêm chứng kiến cảnh người đàn bà mà anh ôm ấp trên chính chiếc giường hạnh phúc của chúng ta, em ra sao không? Em không còn là em nữa, em giống như một con điên, nếu nhà có lầu có lẽ em sẽ nhảy xuống ngay tức khắc, nếu nhà ở mặt đường em sẽ chạy lao đầu vào một chiếc xe nào cho rồi... Để không phải chứng kiến, để không phải nhớ, để không phải hận thù căm ghét anh và để em không phải tự giày vò thân xác mình trong khổ đau rã rời.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Em đã ngàn lần tự hỏi, tại sao anh lại làm như thế với em? Em đi công tác có vài ngày, vợ chồng xa cách nhau đâu phải là vài tháng hay vài năm, thì đâu có lý do nào để anh phải “thèm khát” như thế. Anh có biết em nhục nhã thế nào khi cô ta bỏ đi mà không quên “nguýt” em một cái, như chính em là một kẻ bại trận, một kẻ đáng thương hại. Còn anh ngồi im như bức tượng, nửa tỉnh nửa mê mà không một lời giải thích. Tại sao anh không đi khách sạn mà chơi bời? Anh có thể làm những điều phản bội mà chẳng để cho em biết?

Những lời xin lỗi sau này của anh đâu còn giá trị gì, khi anh làm tổn thương trái tim em bằng những nhát dao chí mạng. Mà anh nói chi những lời sáo rỗng yêu thương. Lời xin lỗi đã quá muộn màng và nó có vẻ không thành tâm. Anh nói và đổ thừa do tất cả, men rượu làm anh quên, xa em làm anh nhớ, sự quyến rũ của cô ta dụ dỗ anh, trong phút giây không kiềm chế anh quên mất mình là ai… Anh không dám nhận trách nhiệm về mình. Lời anh nói nghe bùi tai lắm, nhưng sao anh không nói khi anh tỉnh mà cứ mượn rượu để khi chếnh choáng cơn say mới về năn nỉ xin lỗi em. Em đâu phải là vật gỗ đá vô tri không biết cảm xúc, mà quên mất rằng anh vẫn là chồng em. Nhưng em ghét cái vẻ thờ ơ lạnh lùng khi tỉnh táo của anh, như anh chưa bao giờ làm lỗi và cũng chẳng có gì để van xin tha thứ.

Đêm nằm trên giường, mỗi người một góc, em không ngủ được. Những hình ảnh anh ôm ấp cô ta làm em choáng váng say xẩm như đang ngồi trên chiếc thuyền chòng chành. Nó khó chịu, nó vật vã vì chẳng để cho em có được giấc ngủ yên bình. Thỉnh thoảng lại chập chờn ẩn hiện nụ cười “khoái chí” của anh. Ừ, anh đã ngoại tình được rồi, anh đã cắm sừng em được rồi và đàn ông nào chẳng thế. Không ngoại tình thì chẳng phải là đàn ông, có vợ có thêm người tình thì mới đáng mặt anh hào được bạn bè nể phục. Tờ giấy ly hôn em đã viết hàng chục lần, nhưng rồi lại xé bỏ, em không biết mình nên làm gì để quên và để tha thứ cho lỗi lầm của anh.

Chồng: Em đừng lạnh lùng khi anh đã hết lời hối lỗi. Khi xa em, anh mới thấy thiếu em và yêu em rất nhiều. Nhưng, có lẽ sai lầm mà anh mắc phải cũng có phần lỗi của em đấy, em biết không?

Vợ yêu, anh biết bây giờ có nói gì, năn nỉ thế nào chắc em cũng chẳng thể nào nguôi cơn giận dữ. Lỗi hoàn toàn do anh, nhưng anh thề giữa anh và cô ấy vẫn chưa có chuyện gì xảy ra. Cái đêm đó anh đã quá say và nhờ người ta đưa về. Trong cơn say anh đã không thể tự chủ được mình khi đã để cô ta làm gì thì làm. Anh thật sự hối tiếc về điều đó và khi thấy em đứng trước cửa phòng anh biết là anh đã làm trái tim yêu thương của em tan vỡ. Nhưng thật lòng anh không muốn như thế, hãy tin anh một lần thôi cũng được.

Em hay đi công tác xa nhà, anh đã không quen với sự vắng mặt của em dù chỉ một ngày. Vậy mà, em nói đi công tác có ba ngày thế mà kéo dài đến hơn một tuần chưa về. Những đêm vắng em, trong căn phòng một mình anh lạnh lẽo, anh nhớ em và anh cảm thấy rất cô đơn. Anh mượn rượu để giải sầu, rồi đàn đúm bạn bè để quen với sự vắng mặt của em. Anh sống bằng tâm linh, anh bao giờ cũng giữ mình để không phải có lỗi với em và cũng là để em luôn tin tưởng anh mà không bao giờ làm điều gì phản bội, anh sợ sự trả giá cho những gì mình đã làm xấu xa, vì quả báo luôn nhãn tiền.

Anh đã ngàn lần xin lỗi em vì những gì đã xảy ra, em nên biết rằng chưa bao giờ anh phải quỵ lụy năn nỉ một ai trong gia đình, trong cuộc sống cũng như trong công việc. Với em thì khác, em là người mà anh yêu thương, người mà anh cần chia sẻ, người mà anh luôn nghĩ đến dù ở xa hay lúc gần bên nhau. Anh chưa bao giờ nói ra điều này với em, nên bây giờ nói ra rồi em có tin hay không tin anh cũng vẫn sẽ chấp nhận.

Đêm đó, em ngồi im và khóc, không la hét, không đập phá, cũng chẳng chì chiết anh điều gì, anh cảm ơn em vì cách xử sự đó. Và anh biết, trong sâu thẳm trái tim em anh vẫn là người chồng tốt, anh vẫn là người mà em cần có phải không em? Nhìn em đau một, mà anh đau gấp đôi. Sau những cơn mê muội, điều anh nhận được là tình cảm em dành cho anh thật nhiều. Anh làm lơ và không nói lời xin lỗi em khi anh tỉnh táo, bởi vì anh sợ, anh sợ anh sẽ khóc mất thôi. Mà đàn ông thì không bao giờ được khóc. Anh muốn giữ mọi cảm xúc yêu thương ở trong lòng và chỉ thể hiện nó qua hành động mà thôi.

Những ngày qua sao mà dài thế! Anh chỉ biết nhậu cho say, cho quên hết những lỗi lầm, cho quên hết những giọt nước mắt đau buồn. Có đôi lúc anh không dám đối mặt với em. Anh lẩn tránh bằng cách làm mọi công việc nhà thay cho em. Trên nhà có em thì anh xuống bếp, dù vẫn ngó lén xem em vui buồn thế nào.

Có những đêm dài ngồi ngoài hiên một mình, anh thấy cô đơn khủng khiếp, em đi qua đi lại trong ngôi nhà mà sao sự thờ ơ như những luồng gió lạnh tràn khắp căn phòng. Anh biết nhiều đêm em nằm quay lưng khóc một mình, em không ngủ, anh cũng chẳng ngủ được. Lời xin lỗi năn nỉ nào anh cũng áp dụng hết rồi nhưng sao em vẫn lạnh lùng với anh.

Anh vụng về trong yêu thương, nhưng lại quá dạt dào về cảm xúc nên đó cũng là điều bất lợi vì dễ mủi lòng trước sự ngọt ngào. Em cũng biết điều đó mà, nên cũng đừng hờn giận anh lâu quá, vì anh cũng đâu phải là cây lá ngoài đường mà không cần người chăm sóc vun bón quan tâm.

Vũ Hùng

Theo chuyên đề Sức Khỏe Gia Đình - NXB Y học

Tin cùng chuyên đề

TIN KHÁC

Sống tâm lý

Cho con

Gia đình khỏe