Hợp tác quảng cáo

Bé gái 8 tuổi bị ‘mẹ kế’ bạo hành tới tử vong: Bức xúc có làm ta vô can?

Trước những tiếng la hét thất thanh của trẻ hàng xóm, ai sẽ đến giúp? Sẽ phải làm gì khi một đứa bé bị đánh hay đó là “chuyện nhà người ta”?. Để rồi đến khi thực sự mất mát, đau thương, chúng ta mới nhận ra rằng, lẽ ra phải hành động sớm hơn. Có lẽ, chỉ khi tất cả gạt đi sự vô cảm mới mong những câu chuyện bạo hành đau lòng không còn nữa.

Bức xúc có làm ta vô can?

Sự việc bé gái 8 tuổi bị bạo hành đến tử vong ở chung cư tại TP HCM khiến dư luận nổi lên làn sóng phẫn nộ suốt những ngày qua. Bản án cuối cùng vẫn phải chờ cơ quan chức năng nhưng bước đầu, hành vi đánh đập dã man bé gái mới học lớp 3 của người “dì ghẻ” khiến tất cả lên án dữ dội.

Be gai 8 tuoi bi ‘me ke’ bao hanh toi tu vong: Buc xuc co lam ta vo can?

Sự việc bé gái 8 tuổi bị bạo hành đến tử vong ở chung cư tại TP HCM khiến dư luận nổi lên làn sóng phẫn nộ suốt những ngày qua.

Bức xúc hơn, người bố của em, dù biết con gái bị “mẹ kế” đánh đập nhưng lại không hề phản ứng bảo vệ con, ngược lại còn thỏa hiệp, coi đó là chuyện bình thường.

Những trận đòn roi dành cho bé thường xuyên xảy ra, thường xuyên đến nỗi hàng xóm thấy đó là điều quen thuộc. Những người hàng xóm nói rằng, họ có báo với Ban quản lý chung cư nhưng sự việc cũng chỉ dựng lại ở đó, bé vẫn bị đánh.

Hàng xóm bất lực, Ban quản lý chung cư nơi bé ở lại cho rằng “nhà họ dạy con”, những ngày tháng ấy thật sự tồi tệ. Không hiểu trong số những người sống quanh em, có ai nghĩ rằng, chỉ cần chú ý thêm một, lắm chuyện hơn một chút, họ có thể nhận ra những bất thường từ căn phòng đó. Thế nhưng, những tiếng khóc thét cầu cứu của em trở nên vô vọng, bởi ngay cả khi người ta lờ mờ nhận ra, họ đã không hành động?

Đến khi sự việc đau lòng xảy ra, người ta bị sốc bởi những trận đòn ấy diễn ra trước mắt bố đẻ cháu bé, một trí thức. Người ta sốc bởi chuyện đó xảy ra hơn một năm rồi mà không ai can thiệp. Người ta sốc dù báo chí đã từng đề cập và cảnh báo về các vụ bạo hành trong gia đình với phụ nữ và trẻ em thời đại dịch tăng cao. 

Be gai 8 tuoi bi ‘me ke’ bao hanh toi tu vong: Buc xuc co lam ta vo can?

Chân dung "dì ghẻ" bạo hành bé VA đến tử vong.

Trước bé gái 8 tuổi ở Sài Gòn, đã có một bé trai 6 tuổi ở Bắc Từ Liêm, Hà Nội, tử vong hồi tháng 9/2021 vì lý do tương tự. Và còn biết bao nhiêu câu chuyện thương tâm khác với những đứa trẻ và phụ nữ trong bốn bức tường gia đình mà không ai biết, đơn giản bởi vì không có tử vong, và vì không có thiệt mạng, nên không lên báo!

Việt Nam là một trong những quốc gia đầu tiên trên thế giới ký Công ước về quyền trẻ em của LHQ (1989), trong đó có những quyền cơ bản như quyền được trợ giúp ngay lập tức trong trường hợp khẩn cấp và thảm họa, và được bảo vệ khỏi sự tàn ác, bỏ bê, lạm dụng, khai thác và bách hại; quyền có một gia đình, được sự chăm sóc của cha mẹ và có một chỗ trú ngụ an toàn...

Đã có rất nhiều nỗ lực của chính phủ và các tổ chức trong nước và quốc tế trong việc áp dụng công ước ấy. Nhưng những vụ bạo hành với trẻ vẫn xảy ra, đa phần chúng ta thường chỉ phẫn nộ mỗi khi có những cháu bé thiệt mạng.

Khi mà mọi người sống gần các bé đều tặc lưỡi “chuyện nhà người ta”, hay có người muốn lên tiếng cũng đành “lực bất tòng tâm” vì không biết phải làm gì thì liệu rằng những cảm nhận đau đớn, phẫn nộ xảy ra sau đó có làm ta vô can?

Những người gần gũi nhất là những đầu mối cung cấp thông tin quan trọng cho chính quyền địa phương, cơ quan chức năng nhưng đều thờ ơ, vô cảm thì liệu ai có thể giúp được các bé bị bạo hành?

Có lẽ thời gian sẽ làm nguôi đi những bức xúc, nỗi đau, sự căm phẫn trong mọi người. Thế nhưng, khi mà tất cả đều vô cảm hay không trang bị đủ những kiến thức cần thiết, liệu rẵng những đứa trẻ khác có đang được bảo vệ?

Hãy lên tiếng trước khi quá muộn

Ở nước ta, chuyện ba mẹ đánh đòn một vài roi khi con quậy phá có lẽ cũng trở thành hình ảnh quen thuộc đối với nhiều người. Thế nhưng, ranh giới giữa những cái “thương cho roi cho vọt” với bạo hành, đánh đập dã man đôi khi cũng rất mong manh.

Vụ bé gái 8 tuổi bị bạo hành đến tử vong cho thấy rõ nhất cho sự vô cảm, sợ phiền, sợ liên luỵ của nhiều người. Chỉ đến khi sự việc đã quá muộn màng không thể cứu vãn, ta mới thường “giá như”, “giá như ta quyết liệt hơn một chút”…

Be gai 8 tuoi bi ‘me ke’ bao hanh toi tu vong: Buc xuc co lam ta vo can?

Giá như, những người sống quanh bé, gần bé nhất có thể phát hiện và can thiệp kịp thời những trận đòn roi, thì có lẽ đã không xảy ra hậu quả thương tâm như vậy.

Một người phụ nữ kể rằng, cô ấy đã từng chứng kiến một cặp vợ chồng trẻ rất hay đánh con cạnh nơi cô ấy sinh sống: “Chung cư tôi từng có 1 cặp vợ chồng trẻ đẹp rất hay đánh con và ép con ăn. Tiếng gào khóc của đứa nhỏ làm con tôi chịu không nổi, có lần con ngồi lặng đi chảy nước mắt nói với mẹ "mẹ chạy qua cứu em ấy đi”.

Sau vài lần can thiệp, khuyên nhủ, người phụ nữ bị lườm nguýt ra mặt. Sau khi báo Ban quan lý chung cư thì họ chuyển nhà. Cuộc sống đứa bé sau đó ra sao cũng chẳng ai biết: “Nếu còn đánh nữa mình sẽ gọi tổng đài bảo vệ trẻ em 111”, người phụ nữ quả quyết.

Có lẽ đứa bé ở chung cư trong câu chuyện ấy đã may mắn hơn khi có người hàng xóm kiên quyết như vậy… hoặc chỉ là nhất thời. Khi mà chưa có sự can thiệp quyết liệt, chưa có sự bảo vệ toàn diện, liệu ai dám chắc rằng ở nơi khác em bé ấy đang có cuộc sống “màu hồng?”.

Thời gian có thể làm cho cái chết của bé gái 8 tuổi ở TP HCM dần lắng xuống, dư luận dần nguôi đi. Thế nhưng, những nỗi đau, mất mát không gì có thể bù đắp được với người thân, gia đình. Nỗi đau như lời cảnh tỉnh rõ nét cho toàn xã hội về vấn nạn bạo hành trẻ em và sự vô cảm của nhiều người.

Mỗi người dân là một mắt xích quan trọng để truyền đạt mọi mong muốn, nguyện vọng, những câu chuyện bất bình… đến bộ máy chính quyền. Nếu người dân thờ ơ bỏ qua, cứ theo tâm lý “đèn nhà ai nhà nấy rạng” thì thật khó để xã hội không còn những câu chuyện đau lòng.

Chỉ khi mọi người đoàn kết, dám lên tiếng, dám đứng lên đưa các vụ việc đến cơ quan chức năng, chính quyền địa phương thì những sự việc tương tự mới có thể chấm dứt. Đừng để khi mọi thứ đã quá muộn màng, nỗi đau ấy không làm ta vô can.

Khi có một vụ việc nghi xâm hại, bạo hành trẻ em, cách đơn giản nhất là người dân gọi đến Tổng đài quốc gia Bảo vệ trẻ em - số điện thoại "111". Cơ quan này sẽ tiếp nhận và triển khai tất cả các biện pháp cần thiết để bảo vệ trẻ em.

Hoặc:

- 1900.54.55.59 - Đường dây nóng của Trung tâm Công tác xã hội Trẻ em TP.HCM (trực thuộc Sở LĐ-TB&XH TP HCM).

- 1800.90.69 - Đường dây nóng của Hội Bảo vệ quyền trẻ em TP HCM.

Thanh Thanh

Theo Người đưa tin

Tin cùng chuyên đề

TIN KHÁC

Sống tâm lý

Cho con

Giảm béo