Hợp tác quảng cáo

Johns Hopkins: Tỷ phú kỳ lạ

3:30 PM | 13/01/2015 -
Khỏe +

Thoát khỏi hình tượng nhà tài phiệt bụng phệ luôn bảnh chọe trong bộ veston đắt tiền, tay không bao giờ rời điếu xì gà hảo hạng và có ánh nhìn đầy xa cách, tỷ phú Johns Hopkins đã có một cuộc đời đầy ý nghĩa và gần gũi với cộng động cho đến tận lúc chết.

140 năm sau khi qua đời (vào ngày 24/12/1873), số tiền trên 7 triệu đôla do John Hopkins để lại để xây bệnh viện và trường đại học đã cho quả ngọt ngào. Bệnh viện John Hopkins do ông tài trợ đã trở thành một trong những bệnh viện nổi tiếng nhất thế giới và 17 lần liên tiếp được xếp vào vị trí đầu bảng trong bảng xếp hạng các bệnh viện tốt nhất tại Hoa Kỳ. Đại học John Hopkins cũng nằm trong danh sách những trường đại học uy tín nhất thế giới.

John Hopkins - nhà từ thiện vĩ đại

Đến nay người ta vẫn chưa rõ lý do vì sao Johns Hopkins quyết định đầu tư xây dựng trường đại học. Nhiều ý kiến cho rằng có thể do ông muốn bù đắp cho những thiệt thòi của chính mình. Cũng có thể, do ông là tín đồ của một giáo phái luôn coi trọng việc học tập.

Lý do Johns Hopkins thành lập bệnh viện thì rõ ràng hơn. Nhiều lần trong đời mình, John đã nhìn thấy thành phố yêu thường của mình rơi vào hoảng loạn bởi dịch đậu mùa, dịch tả và sốt vàng da. Bản thân ông cũng từng là nạn nhân của dịch tả và nhanh chóng nhận thức được chất lượng thấp kém của cơ sở hạ tầng và các dịch vụ y tế của thành phố.

Trong di chúc của mình, John Hopkins đã dành cho trường đại học một lượng lớn cổ phiếu B&O và bất động sản tại Clifton, đây là khối tài sản giá trị nhất cho một cơ sở giáo dục. Ông cũng dành một số lượng lớn bất động sản cho việc sáng lập bệnh viện. Ông viết trong di chúc rằng: “Tôi hy vọng việc kết hợp hai tổ chức này sẽ tác động tới tương lai của thành phố”.

Mặc dù là một bậc thầy về tài chính, nhưng Johns Hopkins biết mình không có năng lực về giáo dục. Ông đã bổ nhiệm một Hội đồng ủy thác được lựa chọn cẩn thận và sau đó để hội đồng này thực hiện kế hoạch của mình. Một trong số ít các quy định của ông là học bổng sẽ được cấp cho những sinh viên nghèo và xứng đáng của Maryland, Virginia và Bắc Carolina. 3 tiểu bang được xem là “đất vàng” để Johns Hopkins tạo nên sản nghiệp.

Ngoài việc đóp góp xây dựng trường đại học và bệnh viện, Johns Hopkins còn đóng góp tiền cho Viện Maryland, Trường dạy lao động thủ công, Trại trẻ mồ côi The Home for the Friendless và các trẻ em mồ côi tị nạn tại Baltimore.

John Hopkins - danh gia vọng tộc

Johns Hopkins sinh ngày 19/5/1795 tại Whitehall. Gia đình ông có đồn điền thuốc lá rộng 500 mẫu tại hạt Anne Arundel, bang Maryland, Mỹ. Cha của Johns, Samuel Hopkins, là một tín đồ Quaker sùng đạo. Ông kết hôn với Hannah Janney, cũng là một tín đồ Quaker năm 1792. Ngoài Johns họ có mười người con khác, năm con trai và năm con gái.

Mười hai năm đầu tiên của Johns trôi qua vô tư lự. Thuốc lá là cây trồng thu lợi cao và cha ông trở thành người giàu có. Tất cả công việc trồng trọt do các nô lệ của gia đình đảm nhiệm. Nhưng vào năm 1807, thói quen sinh hoạt của các gia đình đã thay đổi. Theo định hướng của Hội Bằng hữu (the Society of Friends) thuộc giáo phái Quaker, cho rằng chế độ nô lệ không phù hợp với đức tin của họ, Samuel Hopkins giải phóng các nô lệ của ông.

Giải phóng lực lượng lao động có nghĩa là gia đình Hopkins, vốn chỉ quen với việc vui chơi, nay phải học cách lao động. Johns và anh trai của mình được gọi từ trường về để làm việc trên cánh đồng trong niềm tiếc trường lớp nuối vô hạn. Những năm tháng ở trang trại đã giúp Johns hình thành thói quen tự tiết chế các ham muốn của bản thân, học cách tiết kiệm và tác phong công nghiệp. Ông trở thành người chăm sóc cho các em trai và chị em của mình, và thực sự, ông luôn đóng vai trò bảo vệ họ trong suốt cuộc đời mình.

Năm 17 tuổi, Johns được bác Gerard, người có nghề buôn hàng tạp hóa tại Baltimore nhận về thành phố để học hỏi về kinh doanh. Sau 2 năm, Gerard đã tin tưởng cháu trai đến mức giao cho Johns đảm đương toàn cửa hàng trong vài tháng khi ông tham dự chương trình họp của Hội Bằng hữu tại Ohio. Trở thành giám đốc điều hành khi chỉ 19 tuổi, Johns Hopkins không chỉ duy trì mà còn làm khối tài sản của ông bác tăng lên đáng kể.

Những chiều đối lập

Trong thời gian sống tại nhà bác, John yêu và muốn lập gia đình với cô em họ Elizabeth. Ông cầu hôn và cô chấp nhận. Nhưng Bác Gerard cũng như Hội Bằng hữu đều phản đối cuộc hôn nhân cận huyết thống này. Không thể vượt qua rào cản đó, John và Elizabeth thề không bao giờ kết hôn và họ đã giữ lời thề này cho đến ngày về với Chúa.

Trước khi qua đời, Johns Hopkins đã viết di chúc để lại cho Elizabeth ngôi nhà tại góc đường St.Paul và Franklin, nơi bà sống cho tới khi qua đời năm 1889. Sau cuộc hôn nhân không thành với Elizabeth, Johns Hopkins chuyển ra khỏi nhà bác và tập trung hoàn toàn vào việc kinh doanh.

Đối tác kinh doanh đầu tiên của Johns là Benjamin Moore, một người bạn của ông. Công ty bán buôn của họ nổi tiếng với tên gọi Hopkins & Moore. Nhưng chỉ sau 3 năm, quan hệ hợp tác này chấm dứt.

Sau lần hợp tác ngắn ngủi này, Johns quyết định kinh doanh một mình. Với ba em làm nhân viên bán hàng, ông thành lập Công ty bán buôn Hopkins Brothers và nhanh chóng mở rộng kinh doanh ở Maryland, Virginia và Bắc Carolina, Mỹ.

Johns sớm chứng tỏ rằng ông có "bản năng kinh doanh kỳ lạ" nên chỉ sau 25 năm gắn bó với Hopkins Brothers, ông về hưu ở tuổi 50 khi đã là nhà đại tư bản hàng đầu ở Baltimore. Mặc dù rất rộng lượng, song trong nhiều việc nhỏ, Johns Hopkins lại khá chi li.

Bà Helen Hopkins Thom, cháu gái của ông kể lại rằng, ông thường do dự trước quyết định trải thảm lại ngôi nhà của mình bởi ông ghét việc số tiền phải chi ra không có lãi. Ông phải bị giục giã mãi mới chịu chi tiền mua một bộ đồ mới. Dù ông thường xuyên nói tới chuyện đi du lịch châu Âu, nhưng rút cuộc người đàn ông làm thương mại ở châu Âu, mua bán nghệ thuật tại châu Âu và kiểm soát tuyến đường sắt ngang dọc khu vực miền Đông, Hoa Kỳ lại không bao giờ đi xa quá hạt Cape May, New Jersey…!

Johns Hopkins yêu gia đình của ông và cũng được người thân yêu quý. Trong suốt quãng đời của mình, ông luôn dành sự quan tâm chu đáo và có trách nhiệm với anh chị em và gia đình của mình. Tuy nhiên, dù ông luôn hành động vì lợi ích tốt nhất của họ, cách làm của ông thường thiếu tinh tế nên gây ra nhiều bất hòa và bị người thân nhìn nhận là người khắc nghiệt.

John Hopkins và những năm cuối đời


Năm 1873, Johns Hopkins bước vào tuổi 78, đây là một năm nhiều sự kiện đối với Baltimore. Bắt đầu là trận rét lạnh nhất trong lịch sử thành phố với nhiệt độ xuống tới âm 20 độ. Tiếp theo là cuộc khủng hoảng tài chính nghiêm trọng. Sau đó không lâu, một trận hỏa hoạn nghiêm trọng đã phá hủy phần lớn thành phố.

Johns đã làm việc không ngừng nghỉ trong quảng thời gian này. Tháng 11, Johns bị cảm lạnh nghiêm trọng. Sau một vài ngày trên giường ông khăng khăng đòi đi đến văn phòng. Như thường lệ, ông từ chối mặc áo khoác hoặc đi ủng mặc cho thời tiết đang gió bão. Qua ngày hôm sau, cơn cảm lạnh thông thường đã trở thành bệnh viêm phổi.

Tối muộn ngày thứ ba, 23/12/ 1873, Johns Hopkins ngủ thiếp đi. Sáng sớm ngày 24/12/1873, với chú chó Zeno trung thành ở bên, ông lặng lẽ qua đời. Thành phố không biết về cái chết của ông cho đến ngày Giáng sinh khi tờ Baltimore Sun đưa tin trên trang nhất: “Sự thịnh vượng của thành phố nợ một phần không nhỏ đối với những nỗ lực vượt bậc của ông…”. Các tàu trong bến cảng và các doanh nghiệp để cờ rủ để bày tỏ niềm thương tiếc việc ông qua đời.

Vào ngày tang lễ của ông, 26/12/1873, các chuông cứu hỏa vang lên những hồi long trọng. Hầu hết các doanh nghiệp của thành phố đóng cửa vào buổi chiều. Hàng ngàn người đứng xếp hàng để đi qua chiếc quan tài giản dị nằm trong phòng khách tòa nhà tại phố Saratoga. Johns Hopkins được chôn cất trên một sườn đồi ở trung tâm thành phố ông yêu, giữa chị em của mình, Eliza và Hannah.

Phương Thanh Huyền

Theo tạp chí Sống Khỏe

Tin cùng chuyên đề

TIN KHÁC

Thuốc và sức khỏe

Dinh dưỡng

Làm đẹp