Hợp tác quảng cáo

Lo như…Tết

Tết, chàng cũng chẳng hơn gì nàng. Cái ví thì xẹp lép và những “gạch đầu dòng công việc” thì cứ dài mãi ra. Không lẽ hai ta lại ngồi nhìn nhau và thở dài. Thôi thì việc đến đâu ta cứ lo đến đấy vậy.

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Không khí gấp gáp những ngày cuối năm báo hiệu Tết đang đến thật gần. Ai cũng cuống cuồng, tất bật vì bao nỗi lo toan. Nào là sắm sanh lễ Tết, trang hoàng nhà cửa, rồi quà biếu, rồi thực phẩm… chẳng cái nào kém quan trọng hơn cái nào. Này nhé! Người ta ăn Tết 10 thì mình chí ít cũng phải được 6,7. Cả năm vất vả mới có mấy ngày Tết thôi mà.

Hiềm một nỗi, tiền lương, tiền thưởng không hứa hẹn sẽ tỉ lệ thuận với giá cả thị trường đang leo thang từng ngày. Chỉ khổ các bà, các chị lại phải vắt óc suy nghĩ để cân-đo-đong-đếm sao cho vừa vặn. Cứ nghĩ đến chuyện chúc tụng, biếu xén, dọn dẹp, nấu nướng… là đã thấy hoa mắt, chóng mặt. Ôi Tết! Chẳng có nỗi sợ nào hơn thế.

Nhưng, nếu không có Tết thì sao nhỉ? Thì sẽ chẳng thấy lòng rộn ràng khi đâu đâu cũng rợp sắc xuân. Chẳng thấy những khuôn mặt tươi cười rạng rỡ trên phố. Chẳng cảm nhận được sự ấm áp trong cảnh đoàn viên. Chẳng được nghe tiếng cười trong trẻo mà không tiền bạc nào mua nổi của con trẻ. Và chẳng hiểu một năm qua mình đã làm việc cật lực để được gì.

“Giá 5 năm chỉ Tết 1 lần!” 

Chỉ tính riêng hôm nay vợ đã nói đi nói lại câu đấy phải đến hàng chục lần. Kể từ trưa, lúc mình tranh thủ ghé về nhà đã nhìn thấy vợ ngồi giữa nhà với đống đồ lề lỉnh kỉnh thức ăn, bánh kẹo, mơ mứt, rượu Tây, rượu ta…đủ loại mà mình đoán nàng đã phải kiềm chế lắm mới không dọn cả siêu thị về nhà.

Nhìn vợ chuẩn bị thực phẩm cho ba ngày Tết mà mình cứ ngỡ đài vừa dự báo bão sắp đổ vào đất liền cả tháng trời và ngành khí tượng thủy văn đang ra sức cảnh báo các hộ gia đình nên tích trữ đồ ăn. Nàng nói như thanh minh pha chút khoe thành tích: “Em mà không tranh thủ đi sớm, để hai hôm nữa thì có mà xếp hàng cả tiếng cũng không sắm được đồ. Đến siêu thị ngày Tết thì cũng phải xếp hàng chả khác gì thời bao cấp nhé!”. Ấy vậy mà sau một hồi nhẩm tính thỉnh thoảng lại nghe nàng ré lên điệp khúc “thôi chết, em quên…”.

Lăng xăng sán lại hỏi xem vợ có cần giúp đỡ không, nàng phán nguyên một câu xanh rờn: “có nói anh cũng chẳng biết”. Mà đúng là có nói mình cũng chả biết thật, vì chỉ đứng nhìn nàng sắp xếp, phân loại bánh trái, rượu thuốc, đồ ăn… cho nhà nội, nhà ngoại, quà biếu cô, dì, chú, bác, quần áo mới cho mấy đứa nhỏ, phong bao lì xì cho cháu chắt, chút chít… cũng đủ hoa cả mắt. Ấy vậy mà nàng cứ như được lập trình sẵn tay thoăn thoắt, miệng vẫn không ngừng ca thán “giá 5 năm mới Tết 1 lần có phải đỡ mệt hơn không!”.  

Nhìn nàng đánh vật với đống đồ Tết, tự nhiên mình đâm ra ngập ngừng. Hôm nay xin nghỉ nửa ngày ý định về bàn với vợ mua cái gì vừa độc, vừa ý nghĩa mà lại không quá tốn kém làm quà biếu sếp nhân dịp Tết nhất (cả năm làm việc hăng say mà lơ là cái khâu quan trọng này thì cũng đứt). Lúc này nói ra thể nào mà nàng chẳng ca bài ca “sao việc gì cũng đến tay em” (?!). Thì nào có ai muốn thế, ví thử mà tiền thưởng Tết năm nay nó đỡ hẻo đi một tí thì mình cũng đâu đến nỗi phải điên đầu. Phải tội giá cứ lên vùn vụt khiến lương thưởng đuổi đứt hơi mà chả kịp.

Sáng nay vào mạng đọc báo thấy nhiều nơi thưởng Tết cho mỗi nhân viên mấy chục triệu mà “thèm”. Ấy là mình làm ngoài còn đỡ chứ vợ viên chức nhà nước bình thường thưởng Tết không tính bằng tiền mà quy ra dầu ăn, hạt dưa, mì chính nhắc đến chỉ thêm buồn, thêm nản. Hai vợ chồng ki cóp, dành dụm cả năm có khi cũng chỉ vừa xoẳn tiền sắm Tết, quà cáp. Ra năm có khi méo mặt nhưng cả năm được mấy ngày Tết mà đìu hiu quá cũng buồn, rồi còn phải làm sao cho đẹp mặt với họ hàng, xóm giềng nữa chứ. Mang tiếng là làm việc ở thành phố mà không ra dáng thành phố về quê người ta cười cho. 

Nhắc đến quê lại nhớ đến chuyện về quê, lọ mọ vào mạng đặt vé tàu trước cả tháng trời, hỳ hục, kỳ cạch đăng ký cả tiếng đồng hồ mà chẳng thể nào gửi đi được, lỗi vẫn hoàn lỗi. Đành phải ra ga xếp hàng mua vé, mất toi buổi làm. Tết nhất tàu xe đông đúc, chen nhau mệt bơ phờ, tơi tả, lại còn lích kích, lỉnh kỉnh một đống quà cáp chết mệt.

Lại nhớ đến chuyện cách đây mấy năm, một phần vì không còn chỗ, một phần vì muốn tiết kiệm tiền mà mấy người nhồi nhét nhau ngồi trong gầm xe chịu trận chỉ mong được một chuyến về quê ăn Tết cùng gia đình. Tự động viên mình, so với họ, so với những công nhân đi làm xa quê không đủ tiền về quê ăn Tết, mình thế này còn sướng chán.

Như Bình

Theo tạp chí Sống Khỏe

Tin cùng chuyên đề

TIN KHÁC

Cho con

Gia đình khỏe

Video