Hợp tác quảng cáo

Tình cũ thành thông gia

Vừa chạm ngõ nhà thông gia tương lai để hỏi chuyện cưới xin cho con trai thì khuôn mặt bà Bình biến sắc.

Bà Bình đã vui mừng biết bao khi nghe cậu quý tử ngập ngừng: Mẹ lên Biên Hòa nói chuyện với ba mẹ Hương về chuyện tụi con nghe. Bà run run khấn trước bài vị chồng: Ông à, mình sắp có con dâu rồi, con bé cũng ngoan lắm, tôi quý nó nên nghĩ là ông cũng sẽ vui. Mọi lần ngồi lên ô tô là bà say mật vàng, mật xanh vậy mà lần này tinh thần phấn chấn, suốt dọc đường bà nói chuyện với hai đứa, liên tục hỏi: Sắp tới chưa con?

Ảnh minh họa

Ảnh minh họa

Ông bà thông gia tương lai đã chuẩn bị chu đáo, đứng ngoài ngõ đón. Nhưng vừa thấy nhau, bà Bình biến sắc mặt, quay gót lại. Bố cô bé Hương u ơ không nói được câu gì. Trớ trêu biết bao, buổi gặp gỡ đó chính là sự hội ngộ của hai người tình cũ: bà Bình và ông Minh - ba cô bé Hương sau gần 30 năm. Tưởng cả đời không bao giờ bà Bình gặp lại người xưa, vậy mà họ đối diện nhau trong hoàn cảnh éo le này. Hai người đã từng “thề non hẹn biển” nhưng chính ông Minh đã chối bỏ cuộc hôn nhân ngày ấy nghe theo lời bố ngăn cấm. Đau lòng, bà đã bỏ quê vào Sài Gòn sinh sống và lấy chồng. Họ bặt tin nhau, nào ngờ ông Minh cũng rời quê đến Biên Hòa lập nghiệp.

Bao giận dỗi ngày xưa biến thành oán thù, bà Bình nhất quyết: “Mẹ không thể chấp nhận hôn nhân này”. Bà còn gọi điện lên nói với ông Minh: ‘Ngày xưa bao cay đắng tôi nhận, phải bỏ quê quán ra đi thì giờ tôi trả lại cho con ông’. Vợ ông Minh cũng gay gắt: Tôi cũng không muốn có cuộc hôn nhân này. Sự tái ngộ này sẽ không may mắn, con gái mình về làm dâu nhà đó cũng sẽ bị bà ấy hành”.

Hai đứa con quay cuồng trong quá khứ của ba mẹ. Bên nào cũng làm căng. Ông Minh biết mọi chuyện đều xuất phát từ lỗi lầm thời trai trẻ của mình. Nhưnng thuyết phục vợ đã khó, thuyết phục “người xưa” còn có khó hơn. Ông biết vợ ông phản đối chủ yếu vì… hờn ghen, còn cố nhân thì vì oán hận ông. Ở tuổi 60 rồi, tình xưa giờ chỉ còn là kỷ niệm, nếu có thể thì là tình bạn đã là hạnh phúc rồi, gian díu chữ tình chi nữa. Đó là lý do để ông thuyết phục vợ ông.

Sau đó, ông phải tìm xuống tận Sài Gòn gặp bà Bình: “Tôi cũng không nghĩ các con chúng ta lại có duyên với nhau. Ngày xưa, tôi có lỗi với bà, tôi không xin bà tha lỗi nhưng các con không có tội. Tôi không mong bà tha thứ nhưng tôi xin bà rộng lượng với bọn trẻ”.

Còn bà Bình thì “hầm hầm” trả lời: “Không bao giờ, tôi không muốn gặp lại ông. Con bé Hương cũng không nên vào nhà tôi, tôi và nó sẽ khó mà thoải mái được.” Mọi chuyện càng thêm căng thẳng. Trong phút chốc đối diện với tình cũ, bà đã quên đi chút tình thương mến vẫn giành cho bé Hương.

Hai đứa trẻ thuyết phục van xin rồi khóc lóc cũng không lay chuyển sự giận dỗi, hờn ghen của ba mẹ. Chúng cũng làm căng. Con trai bà Bình cứng rắn: “Mẹ không đồng ý, con và Hương vẫn cưới nhau, không như thời mẹ nhất quyết theo ý người lớn sắp đặt. Nhưng con muốn có sự chúc phúc của mẹ. Con không để Hương giống mẹ ngày xưa…”. Lời nó nói khiến bà chột dạ, nó đang ám chỉ bà ích kỷ?!. Con bé Hương cũng nhất quyết với mẹ nó: “Mẹ anh ấy thương con lắm, khi con ở dưới Sài Gòn, bác đã thương yêu con như con gái. Đã bao năm qua rồi, mẹ và con đã hạnh phúc bên tình yêu của ba, bác gái cũng có một gia đình hạnh phúc, không có lý do gì ba mẹ và bác gái không hòa giải được.”.

Hai đứa còn nói thêm: Ba mẹ hai bên không đồng ý thì chúng con vẫn cưới nhau. Nhưng chúng con sẽ đợi đến khi ba mẹ cả hai bên đồng ý, hòa giải và cùng chúc phúc cho tụi con trong lễ cưới .

Sự dứt khoát của bọn trẻ khiến ông bà suy nghĩ. Đối diện với người cũ, những giận hờn ngày xưa còn gợn sóng là điều khó tránh. Thương con và không muốn con lặp lại đời mình, khổ vì sự ích kỷ của bố mẹ, cuối cùng họ đã quyết định bước qua quá khứ, tác hợp cho các con. Và như mọi cái kết có hậu, tình xưa lại thành nghĩa bạn già.

Minh Nghĩa

Theo tạp chí Sống Khỏe

Tin cùng chuyên đề

TIN KHÁC

Cho con

Giảm béo

Video